Có một câu chuyện kể về một vị quan kia có tiếng là rất thanh-liêm, chính-trực, ông thường giúp đỡ dân làng và không nhận bất cứ lễ vật của ai. Rồi đến khi ông về hưu, không còn làm quan nữa, cuộc sống kinh-tế trong gia-đình khó khăn, ăn uống đạm bạc. 

Nhưng một hôm sinh-nhật của ông, bà vợ làm cơm rất thịnh soạn; ông ngạc nhiên hỏi vợ lấy tiền đâu mua những món ngon đó.  Ông hỏi mãi, bà phải nói thật là khi ông còn làm quan, dân làng biết ơn ông nên muốn tặng lễ vật. Họ hỏi bà  ông tuổi con gì? Bà bảo, ông tuổi chuột.  Họ bèn đúc con chuột bằng vàng đem biếu. Họ ép nài mãi bà phải nhận nhưng giấu ông,  Nay cuộc sống gia-đình thiếu thốn bà phải cắt dần con chuột vàng đem đi bán.  Ông nghe xong chép miệng thở dài nói rằng:  “Phải lúc trước bà nói tôi tuổi con trâu thì đỡ biết mấy!”.

Thế mới biết lòng con người ai cũng mong ước sống đạo-đức thánh-thiện, nhưng đến lúc gặp nghịch cảnh khó khăn, hoặc phải đối diện với thử-thách, cám-dổ,  con người vẫn không thắng hơn được bản chất tội-lỗi của mình. Vị quan thanh-liêm chính-trực kia không ngoại lệ.  Tôi và bạn cũng thế. 

Tổ phụ loài người chúng ta là A-đam và Ê-va trước khi chưa phạm tội, Họ có mối liên hê rất mật thiết với Đức Chúa Trời, tâm-linh họ gần gủi và khắn-khít với Chúa luôn luôn. Nhưng kể từ khi họ nghe lời dụ-dổ của ma-quỷ, phạm tội, khiến tội lỗi đi vào trong nhân loại. Tâm linh con người kể từ đó bị xa cách, phân rẻ với Thượng-Đế.

Chính vì sự chia cách giữa con người và Thượng-đế nên tâm-linh của con người luôn cảm thấy đói khát, thiếu thốn, không được thỏa mãn.  Con người cảm thấy bất an, sợ hãi, và trống rổng trong tâm hồn vì thiếu tình yêu, và sự sống của Đức Chúa Trời.  Để làm thõa mãn nhu cầu tâm-linh, con người tìm đủ mọi cách để đến gần với Thượng-đế bằng nhiều hình thức tôn giáo nhưng lại bị ma quỷ lừa dối, dẫn dụ thờ phượng sai lầm. Thay vì thờ Đấng Tạo-Hóa, con người thờ vật thọ tạo như:  thần sông, thần núi, các thánh, các giáo chủ, ngay cả thờ lạy điểu thú, côn trùng. Có nhiều dân tộc thờ lạy thú vật như:  thờ voi, thờ bò, thờ chuột, thờ cá voi v.v…. Con người luôn muốn vươn lên khỏi tội lỗi để sống một đời sống thánh khiết, trọn lành và tìm mọi cách để thay đổi bản chất của mình qua nhiều hình thức như: bố-thí, ăn hiền ở lành, tạo ra nhiều luật lệ, giới cấm, kiêng ăn ép xác, diệt dục, diệt bản ngã, và tự  hành hạ thân thể, dẫn đến sự thờ phượng các thần, các thánh và ma-quỷ v.v..



Tín-ngưỡng và tôn giáo  là tiếng kêu cứu của tâm linh đói khát sự tương giao, liên hệ với Thượng-đế, khát khao tình thương và sự hiện diện của Đức Chúa Trời.

Vua Solomon là một người có đầy đủ mọi sự trên thế gian nầy, từ danh vọng, địa vị, quyền thế, giàu sang, vinh hiển, khôn ngoan, nhưng khi ông thờ lạy các tà thần và không còn liên hệ với Đức Chúa Trời nữa, ông đã chán đời mà kêu lên rằng: “Hư-không của sự hư-không, thảy đều hư-không.” “Vậy, ta ghét đời sống, vì mọi việc làm ra dưới mặt trời là cực nhọc cho ta, thảy đều hư-không, theo luồng gió thổi.”

 Tất cả những nổ-lực và cố gắng của con người từ xưa tới nay đều đáng được khen ngợi. Nhưng tất cả những nổ-lực đó không đem lại giải pháp để trừ diệt bản chất tội lỗi ở bên trong.  Lời Đức Chúa Trời trong Thánh Kinh phán hỏi loài người như vầy

“Người da đen (Ê-thi-ô-pi) có đổi được làn da mình không?  Hay con beo có đổi được vằn của nó chăng? Nếu được, thì các con là kẻ quen làm dữ rồi sẽ làm lành được.”  (Giê-rê-mi 13:23).  

Đức Chúa Trời muốn cho nhân-loại nhìn thấy sự cố gắng của họ chỉ là vô ích giống như con beo không thể tự đổi vằn của nó, người da đen không thể xóa màu da của mình, và con người cũng không thể xóa tội-lỗi của họ được.  Người xưa cũng có câu: “Trọn đời làm thiện, thiện không đủ, một giờ làm ác, ác có dư.”

Thánh Phao-lô là một môn đồ của Chúa Jê-su, trước khi theo Chúa ông đã từng theo Do-thái giáo, làm trọn mọi đều luật pháp, làm lành, tu thân và bố thí, kiêng cử mọi tà dục, và các thứ giả-trá, một cách không chỗ trách được.  Trước đó ông rất  hãnh diện về những việc làm đạo đức và lối sống ngay thật cùa mình. Nhưng sau một thời gian dài hành đạo, ông đã kêu lên trong tuyệt vọng:       “Khốn thay cho tôi, ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết nầy?…Bỡi tôi có ý muốn làm lành nhưng không có quyền làm trọn….Vì tôi không làm được đều làmh mình muốn nhưng  làm đều dữ mình không muốn.” (Rô-ma 7:18,19,24) 

 Lời Đức Chúa Trời quả quyết rằng: 

Theo quy tắc và đạo lý cùa loài người, dầu bề ngoài có vẻ khôn ngoan, là bởi thờ lạy theo ý riêng, cách khiêm nhượng và khắc khổ thân-thể mình; nhưng không ích gì để chống lại lòng dục của xác thịt.” (Cô-lô-se 2:23)


 Có một câu chuyện kể về một người đi trên một bãi biển.  Anh ta thấy bãi biển đẹp quá nhưng bị những dấu chân của mình làm cho xấu đi.  Anh ta  tìm cách để xóa hết những vết chân đó, nhưng càng loay hoay để xóa  nó thì càng làm ra nhiều vết chân khác hơn nữa. Anh cảm thấy mệt mỏi và tuyệt vọng với mọi cố-gắng, nổ-lực của  mình, thì chợt có một đợt sóng biển tràn vào và cuốn xóa đi hết những dấu chân đó, không còn để lại một chút dấu vết gì cả,  trả lại một bãi biển mịn màng, xinh đẹp.


Cuộc đời chúng ta cũng giống như câu chuyện trên; chúng ta muốn sống một cuộc đời thánh thiện, đạo đức, tốt đẹp nhưng càng cố-gắng xóa tội bao nhiêu thì càng thấy mình bất lực bấy nhiêu, tự mình không thể thay đổi chính con ngươi mình qua bao nổ-lực; giống như người đàn ông cố gắng xóa vết chân mình trên cát nhưng không thể làm được, hay con beo không thể đổi vằn của nó, hoặc người da đen không thề đổi màu da của mình.

Nhưng khi con người thất bại trước tội lỗi, không thể sống một đời trọn vẹn thánh thiện được, thì chính Đức Chúa Trời đã chuẩn bị sẵn một chương trình để cứu chuộc nhân loại. Chương trình đó là:  Đức Chúa Jê-su đã đến thế gian để chết thế cho con người. Bởi tình yêu vô hạn của Ngài dành cho loài người, Ngài đã xóa sạch hết tội lỗi của cả nhân-loại bằng chính huyết vô tội của Ngài như làn sóng biển  đã xóa hết những vết chân trên bãi cát.

Lời Đức Chúa Trời phán: 

Ta đã xóa sự phạm tội con như mây đậm, và tội lỗi con như đám mây.” (Ê-sai 44:22) 

Ngài sẽ ném hết thảy tội lỗi chúng con dưới đáy biển sâu. “ .Mi-che 7:19

Phương đông xa cách phương tây bao nhiêu, thì Ngài đã đem sự vi-phạm chúng con khỏi xa chúng con bấy nhiêu.

Và dầu tội lỗi con như hồng điều, Ta sẽ làm trắng như tuyết, dầu đỏ như son, Ta sẽ làm trắng như lông chiên.”


Hai ngàn năm trước đây, Chúa Cứu Thế Jê-su là Đức Chúa Trời Ngôi Hai đã đến thế gian gánh thay tội lỗi của nhân loại. Ngài chịu hình phạt đau đớn, sỉ-nhục và bị đóng đinh, chết trên cây thập tự; bị chôn, và đến ngày thứ ba Ngài đã sống lại.

Vì Ngài chính là Đức Chúa Trời nên sự chết không thể giữ được Ngài. Và Ngài đã về trời để công bố tội lỗi của cả nhân loại đã trả xong.  

Đây là tin mừng cho bạn và tôi và cả nhân loại. Tội lỗi của chúng ta đã được xóa sạch bởi nhờ dòng huyết vô tội của Chúa Jê-su đã đổ ra.  Đây là món quà vô-giá mà Đức Chúa Trời đã dành sẵn cho bạn và tôi, bạn chỉ cần cảm tạ, tiếp-nhận sự tha-thứ và ơn cứu rỗi của Thượng-Đế.  Hãy tiếp-nhận bằng lời cầu-nguyện như sau:


Cảm tạ Thượng-đế đã yêu thương con và đã sai Chúa Cứu Thế Jê-su đến chết thay cho tội lỗi con.  Nay, con nhận biết và ăn năn tội mình.  Con bằng lòng tiếp nhận sự tha-thứ và ơn cứu-rỗi của Ngài trong Đức Chúa Jê-su .  Con mời Ngài vào cuộc đời con, làm Chúa làm chủ đời sống con.  Nhân danh Đức Chúa Jê-su Christ.  Amen.


Nếu bạn đã cầu-nguyện như ý ở trên, hoặc có thắc-mắc xin liên-lạc với chúng tôi. 

Mục-sư Hà Nam  |  (416) 833-7765